Ticker

10/recent/ticker-posts

Đừng để những rào cản vô hình làm hạn chế sự phát triển của bạn.

  Đừng để những rào cản vô hình làm hạn chế sự phát triển của bạn.

Không bao giờ có ai giống như tôi, và cũng không bao giờ có ai giống như bạn. Sẽ có người cố gắng bắt chước cách bạn suy tư, nói năng, hành động. Nhưng dù cố gắng hết sức thì họ cũng chỉ đứng hàng thứ hai mà thôi, vì bạn là duy nhất. Một bản thể duy nhất tồn tại hôm nay giữa hàng tỷ người khác nhau. Hãy dừng lại suy nghĩ về điều này, bạn chợt nhận ra mình đặc biệt. Không, rất đặc biệt mới đúng, và không có ai tranh giành được.

Thế thì hôm nay bạn làm gì khi bước vào thế giới cần những con người thể hiện sự vượt trội trong cuộc sống từ trước đến giờ? Bạn đã tiết lộ hết mọi khả năng tìm ẩn chưa? Bạn đã tiết lộ con người chân thật của mình chưa? Bạn có là chính mình? Hãy tự hỏi. Bởi vì không còn lúc nào thể hiện chính mình tốt hơn lúc này. Và nếu không phải bây giờ, thì khi nào? 

Rào cản vô hình

Tôi đang ngồi tại phi trường Los angeles, tôi đến đây để diễn thuyết trước toàn thể nhân viên đầy tiềm năng của công ty Gen Electric, về vai trò lãnh đạo không cần chức danh, về thế giới việc làm. Về sự vượt trội trong bất cứ công việc nào. Sau buổi nói chuyện, tôi hồi tưởng lại tại sao trong rất nhiều người chúng ta lại thích đóng vai trò nhỏ bé ở các lĩnh vực cốt lõi trong cuộc sống.  Tại sao họ lại tránh né sự thay đổi của sự thay đổi? Tại sao họ không đổi mới và bộc lộ tài năng sáng tạo đang ngủ yên trong mỗi con người? Tại sao nhiều người lại cố tình không muốn nổi bật. Tôi rút ra câu trả lời: những rào cản vô hình. Tôi muốn kể chuyện này: tuần trước tôi lái xe về quê để hít thở, để làm tươi mới suy nghĩ, tôi thấy một bản hiệu của một công ty huấn luyện chó. Bảng hiệu nói về một sự rào cản vô hình, chính là hệ thống những giới hạn vô hình mà con chó không thể vượt qua. Cuối cùng người ta đã tạo ra những phản xạ có điều kiện để dù hàng rào đó không còn nữa thì con chó vẫn không dám vượt qua giới hạn. Nó hình thành giới hạn trong đầu để xác định thực tại của nó. Chúng ta cũng giống như vậy. Khi trưởng thành, ta chấp nhận những niềm tin tiêu cực, những giả định sai lầm, những nỗi sợ đang phá hoại cuộc sống quanh ta, chúng trở thành rào cản vô hình. Chúng ta tin rằng rào cản có thực sự. Khi đối đầu với những rào cản có trong công việc, trong đời sống, ta thoát lui. Ta tin rằng giới hạn là có thật, vì thế ta lùi bước trước tất cả những gì mình đáng trở thành, đáng làm, đáng có. 

Ảo tưởng đó dường như quá thật, nhưng cũng chỉ là ảo tưởng, xin hãy nhớ điều này. Thế nên tôi mong bạn tự hỏi về rào cản vô hình của mình, ý thức về chúng, thách thức chúng. Để khi một trong số đối đầu với bạn, thay vì chạy mất, bạn sẽ dùng sức mạnh ý chí và nhiệt huyết của trái tim để lao qua nó. Tiến về miền tươi sáng mà cuộc đời bạn đáng được hưởng. Những gì bạn mãi chịu đựng sẽ cứ dai dẳng hoài, nhưng với những gì bạn biết kết thân và tận dụng, bạn sẽ vượt hơn chúng.

Dư luận chẳng là gì.

Những gì người ta nghĩ về bạn chẳng đáng kể. Điều quan trọng chính là bạn nghĩ gì về

bản thân. Ta tốn quá nhiều sức lực để lo lắng về ý kiến của người khác, muốn được người khác

ưa thích, cần làm người khác hài lòng. Nhưng khả năng lãnh đạo chân chính và quyền làm chủ

bản thân đúng nghĩa đều quy về việc vượt lên khỏi sự phê chuẩn của xã hội – để đạt tới sự tự

phê chuẩn. Hãy trân trọng bản thân. Chừng nào bạn còn sống với giá trị của mình, sống đúng

với bản thân, theo đuổi con đường riêng, thực hiện ước mơ, thì tại sao phải lo lắng về những

gì người ta suy nghĩ, cảm thấy, nói về bạn? Thành công không phải một cuộc tranh tài xem ai

sẽ được ưa chuộng hơn. Sau tất cả, điều đáng quan tâm nhất vẫn là bạn có thực sự là chính

mình hay không.

Bạn biết đùa không?

Bianca, đứa con gái 11 tuổi của tôi, là một đứa trẻ sáng dạ, tuyệt vời và hay cười. Nó

muốn trở thành tay trống cho ban nhạc Green Day khi trưởng thành. Nó yêu con chó Max.

Và khi Bianca cười, cả thế giới cười với nó. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui (tôi dành

nhiều thời gian nói chuyện với con, và trong lúc đó không bao giờ mở điện thoại). Nó kể các

bạn trai trong lớp rất thích nó. Chúng thích chọc cho nó cười to. Chúng thấy phấn chấn tinh

thần. Rồi con tôi nói một câu khiến tôi bật cưòi: “Bố ạ, tất cả các bạn bảo rằng con biết đùa.”

Vậy tôi xin hỏi: bạn biết đùa không? Lần cuối bạn để người khác chọc mình cười đến nỗi

nước mắt chảy ràn rụa là khi nào? Bạn có hay ngồi khúc khích cười với đời không – cho dẫu

đó là lúc hỗn loạn nhất? (Cuộc đời đôi khi rất hỗn loạn. Hãy biết yêu mến sự hỗn loạn –

sự phát triển đầy đặn vẫn ẩn chứa trong ấy.) Người giỏi nhất không bao giờ tỏ ra quá nghiêm

trọng về bản thân (chẳng ai muốn lưu tâm đến bạn nếu bạn tỏ ra như thế cả). Họ làm hết sức

và cứ để sự việc diễn ra, để cuộc đời làm phần còn lại. Cuộc đời có lý lẽ của nó. Vậy tôi xin

hỏi: bạn biết đùa không? Lần cuối bạn để người khác chọc mình cười đến nỗi nước mắt chảy

ràn rụa là khi nào? Bạn có hay ngồi khúc khích cười với đời không – cho dẫu đó là lúc hỗn

loạn nhất? (Cuộc đời đôi khi rất hỗn loạn. Hãy biết yêu mến sự hỗn loạn – sự phát triển đầy

đặn vẫn ẩn chứa trong ấy.) Người giỏi nhất không bao giờ tỏ ra quá nghiêm trọng về bản thân

(chẳng ai muốn lưu tâm đến bạn nếu bạn tỏ ra như thế cả). Họ làm hết sức và cứ để sự việc

diễn ra, để cuộc đời làm phần còn lại. Cuộc đời có lý lẽ của nó.


Post a Comment

0 Comments